|
|
|
|
Làm thơ được vợ - Nguyên Thoại
Cập nhật: Thứ Hai, 07/06/2010 16:50
 Làm thơ được vợ
Lúc sinh thời, khi đang làm quan tại Huế, ông Tam Xuyên Tôn Thất Mỹ nổi
tiếng nhờ một bài thơ, trong đó lối chơi chữ được công nhận là tài
tình. Về bài thơ ấy , có giai thoại như sau :
Trong vùng ông Tôn Thất Mỹ ở, có một cô bán bánh tên Đoài (tên một quẻ
trong bát quái). Chẳng những xinh đẹp mà còn có họcvà biết làm thơ nữa,
nên các văn nhân thường hay lui tới ăn bánh và tỏ ý chòng ghẹo cô. Để
làm nản chí những người sàm sở, cô Đoài thách rằng hễ ai làm được bài
thơ trong đó mỗi câu phải có tên một quẻ trong bát quái và tên một thứ
bánh, thì cô sẽ bằng long trao thân gởi phận, dù có phải làm lẽ chăng
nữa.
Không ai thực hiện nổi, duy chỉ có ông Mỹ làm được một bài mà cô Đoài
chấm trúng cách, nên về sau , cô đã ưng thuận về làm lẽ, vì ông Mỹ đã
có vợ rồi. Bài thơ ấy như sau
Vẻ ngọc CÀNG say, rượu ÍT nồng
Kìa ai vòng KHẢM ĐÚC hình dung
CẤN nơi quán khách e DẦY dụa
CHẤN bức mành ba những ƯỚC mong
Chiếc LÁ TỐN công dòng bích thuỷ
Dấu BÈO LY hận ngọn đông phong
Nhằm em xem chợ lời KHÔN HỎI
Ngảnh mặt non ĐOÀI mảnh RÁNG hồng
Đó là một bài thơ theo thất ngôn bát cú Đường luật rất đúng luật, lại
đủ bát quái theo đúng thứ tự : Càn, Khảm, Cấn, Chấn, Tốn, Ly , Khôn ,
Đoài; lại có đủ tám thứ bánh dân gian xứ Huế : Ít, Đúc, Dầy, Ước, Lá,
Bèo, Hỏi, Rán.
Tài tình như vậy, làm sao cô Đoài chẳng vừa lòng?
(theo Hoàng Trọng Thược) Nguồn Việt Nam Cây Đa
Bài viết khác
Vui lòng đăng nhập để tham gia thảo luận
Nếu Bạn chưa đăng nhập,
nhấn vào đây
để đăng nhập
Nếu Bạn chưa đăng ký làm thành viên
nhấn vào đây
để đăng ký làm thành viên.
|
|