Ảnh minh họa: internet
Gần làng Uy Viễn có bến Giang
Đình trên bờ sông Lam, là một trong “Nghi Xuân bát cảnh” (tám cảnh đẹp
của Nghi Xuân), trên bến có khu chợ nổi tiếng với những đặc sản miền
quê và cũng là nơi thường lượn lờ, gặp gỡ của trai thanh gái tú.
Điều
thú vị là trên con đường dẫn vào chợ, nơi ngã ba, có một mảnh đất nhỏ
không hiểu sao mọi bàn chân đều không dẫm lên, đi vòng qua, nên chỗ đó
cỏ xanh bốn mùa, những bụi cây nở hoa đẹp tươi và duyên dáng.
Một chiều xuân nọ, Nguyễn Công Trứ vừa thơ thẩn đến ngã ba đó thì
thấy từ đằng xa một cô gái cũng đang đi lại. Chàng trai làm ra vẻ đang
mê mải ngắm hoa, nhưng thực ra là câu giờ để đợi giai nhân đến. Biết
tỏng chàng Nho sinh kia là ai và vốn không lạ gì những mẹo vặt kiểu đó,
khi đến gần cô gái mỉm cười đọc, như bâng quơ:
Có ai vô lí như thi sĩ,
Hoa nở giữa đường cũng vấn vương.
Cô gái ấy vốn là một nghệ sĩ dân gian làng nghệ thuật Ca Trù Cổ Đạm,
tài sắc có thừa. Biết đã gặp “đối thủ” cao tay, chàng thi sĩ dù vô lí
vẫn không hề bối rối, mà lại buông giọng ỡm ờ như nói với bông hoa ven
đường:
Trời đà cho sắc cho hương,
Hoa kia nỡ để gió sương đãi đằng.
Chuyện đến đây, có người nói cô gái tự biết mình không phải là “kì
phùng địch thủ” của chàng “thi sĩ vô lí” kia nên e thẹn bước đi, kéo
theo cái nhìn xao xuyến của kẻ đa tình; nhưng cũng có người kể, sau một
phút lúng túng, nàng đã trả đòn ngoạn mục:
Sắc hương là của đất trời,
Phận ai ai giữ, ai người phải lo!
Rồi không đợi chàng thi sĩ kịp đáp lời, sắc hương đã nhẹ gót xa dần với tiếng cười khúc khích…
Tạp Chí Quê Hương Online (Sưu tầm)