
Ảnh minh họa: internet
Tự cảm
Buồn vui cũng một kiếp người,
Can chi ôm lấy một đời âu lo.
Sướng vui; dâu bể : Tàn tro.
Vinh vinh, nhục nhục đong đo đời người!

Nhớ em!
Giữa đôi bờ: Sáng – Tối.
Tôi;
Em.
Đã cách xa.
Mái nhà, góc phố, gốc đa;
Cả tiếng ve và hàng phượng vỹ.
Em đi xa;
Bỏ hàng cây trầm mình vắng lặng.
Lá rủ buồn trơ trọi thân lay.
Em đi xa;
Phượng hồng quên thắm đỏ,
Như đợi chờ ai tô điểm sắc hồng !
Em đi xa;
Trời hạ buồn rơi nước mắt
Ướt đẫm vai anh, lạnh giá nỗi buồn.
Nguyễn Hữu Thông